Disneyland 1972 Love the old s
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


 phan 31

 Đông Phong Túy đáp: "Lãnh sương cao, thánh dược chữa thương. Ngươi giúp trẫm bôi một chút sẽ không sao nữa."
Hắn không dám nói thực tình cho Cổ Lạc Nhi, sợ chọc giận đến nàng.
Đành phải kiếm cớ, để nàng thoa thuốc trị thương.
Kỳ thực, trong chiếc hộp này, căn bản không phải là thuốc.
Chỉ là một hộp dưỡng da làm đẹp mà thôi.
Về phần hắn đường đường một đại nam nhân, vì sao lại có đồ của nữ nhân gia, nói đến lại là chuyện thật dài.
Từ khi hắn kế thừa ngôi vị hoàng đế đến nay, hắn chưa bao giờ sủng hạnh qua hậu phi.
Thái hậu, cùng với tất cả các thần tử trung tâm hộ quốc người người vì thế mà lo lắng.
Đông Phong Túy bản thân lười hay không lười, có thích nữ sắc hay không không là vấn đề, nhưng hắn dù sao cũng không thể không thay hoàng gia khai chi tán diệp đi.
 (khai chi tán diệp: sinh con nối dõi)
Gặp qua hoàng đế lười như vậy chưa?
Vì lười mà cắt đứt huyết mạch hoàng thất.
Các thần tử không thể dễ dàng tiếp xúc trực tiếp với hoàng thượng, thái hậu đành phải gánh vác chức vụ du thuyết to lớn này.
Nhưng mà a, vô luận nàng áp dụng biện pháp gì, tốn bao lời lẽ, cũng không có biện pháp bắt bí được Đông Phong Túy.
Thường thường nàng vừa mới nói lời dạo đầu, Đông Phong Túy liền ngủ thiếp đi.
Cuối cùng trong một lần gia yến, tất cả hậu phi tề tụ một phòng.
Đúng lúc lại có một nước láng giềng Tê Hà quốc phái sứ giả đưa tới lễ vật, trong đó lại có hộp dưỡng da này.
Thái hậu nhân cơ hội này, hướng Đông Phong Túy ngồi ở thượng thủ đang ngáp liên tiếp đề nghị.
"Hoàng nhi, hộp Lãnh sương cao này liền để con ban cho những vị phi tử kia đi."
Lời vừa nói ra, tất cả hậu phi hai mắt đều tỏa sáng, thẳng tắp chằm chằm vào hộp ngọc nhỏ trên tay Đông Phong Túy.
Ai cũng hiểu được ý tứ Thái hậu.
Ban tặng lãnh sương cao là chuyện nhỏ, muốn hoàng thượng lựa chọn một vị hậu phi mới là đại sự.
Phải biết rằng, mười lăm hàng tháng là ngày gia yến trong cung.
Mười lăm trăng tròn, là ngày lành đoàn viên.
Ước định mà thành, ngày này mỗi tháng, thường thường làm hoàng đế, đều lưu lại một vị phi tử sủng ái nhất thị tẩm.
Đông Phong Túy nếu như ban thưởng lãnh sương cao này cho phi tử nào, không cần phải nói, Thái hậu cũng sẽ áp dụng thủ đoạn cường ngạnh, tại đêm đó đưa vị phi tử kia đến trên giường Đông Phong Túy đi.
Tuy nói Thái hậu bình thường không quản đại sự, thích đùa thích nháo, nhưng đây dù sao cũng liên quan đến chuyện nỗi dõi tông đường.
Nàng không thể không quan tâm.
Đông Phong Túy càng thêm hiểu rõ ý tứ Thái hậu.
Nhưng là, những hậu phi phía dưới kia không có một người nào khiến hắn khơi dậy hứng thú.
Không có hứng thú chính là không có hứng thú.
Hơn nữa, hắn có lý do riêng không tới sủng hạnh bất luận một hậu phi nào.
Phía sau mỗi một vị hậu phi, đều đại biểu cho một thế lực rắc rối phức tạp.
Hắn tạm thời, vẫn chưa muốn hòa lẫn vào những thế lực này.
Đông Phong Túy miễn cưỡng tiếp nhận lãnh sương cao, cầm trong tay ngắm nghía một hồi.
Ngoảnh về phía Đông Phong Linh ngồi bên người Thái hậu cười nói: "Phong Linh, thưởng cho muội đi."
Thái hậu tức giận đến xoay đầu sang một bên, không thèm để ý đến Đông Phong Túy.
Tất cả hậu phi đều hiện ra vẻ mặt thất vọng.
Đông Phong Linh kính tạ bất mẫn.
 (kính tạ bất mẫn: từ chối vì năng lực không đủ.)
"Hoàng huynh, mẫu hậu nói, để huynh thưởng cho các vị hoàng tẩu, Phong Linh không dám nhận."
Đông Phong Túy cũng không thuyết phục, thuận tay đưa cho An Thụy bên cạnh.
"Thu đi."
Thái hậu giận đến về sau không thèm quản chuyện của Đông Phong Túy nữa.
Chẳng những mặc kệ Đông Phong Túy, ngay cả chuyện hậu cung cũng không quản.
Nếu không, Nguyệt quý phi sao có cơ hội kiêu ngạo như thế.
Lúc này, dưới tình thế cấp bách, Đông Phong Túy đột nhiên nhớ chiếc hộp lãnh sương cao này, liền kêu Cổ Lạc Nhi lấy ra thoa phía sau lưng cho hắn.
Đồ dưỡng da thôi, bôi như thế nào cũng không có việc gì.
Cổ Lạc Nhi không chút nào hoài nghi, chỉ âm thầm buồn bực.
Mùi của thánh dược chữa thương này làm sao lại dễ ngửi như vậy?
Nhưng mà, vật phẩm cổ đại, nhất là vật phẩm hoàng cung ngự dụng, hình như đều đặc biệt sang trọng.
Làm cho thuốc trị thương thơm ngào ngạt tựa hồ cũng không phải là chuyện gì hiếm lạ.
Cổ Lạc Nhi theo lời, cầm hộp ngọc nhỏ, dùng ngón tay chạm một chút vào trong chất cao màu hồng, cẩn thận thoa lên lưng Đông Phong Túy.
Ngón tay nàng hết sức dịu dàng, phía sau lưng nơi được nàng thoa qua thoải mái không nói nên lời.
Cổ Lạc Nhi thoa thuốc xong, hỏi Đông Phong Túy.
"Hoàng thượng, khá hơn chút nào không?"
Nàng suy nghĩ, nếu như không tốt, nàng vẫn nên đi mời ngự y đến xem.
Đông Phong Túy nghe thấy nàng hỏi, tiếc nuối mà nghĩ, đáng tiếc, toàn bộ phía sau lưng đều đã được thoa xong rồi.
Lóng ngóng nói: "Tốt hơn nhiều rồi. Lãnh sương cao này cần xoa bóp nóng lên, hiệu quả mới tốt, ngươi giúp trẫm xoa bóp đi."
"A, được.”
Cổ Lạc Nhi đáp ứng.
Để lãnh sương cao xuống, xắn tay áo lên, giúp Đông Phong Túy xoa bóp.
Lúc này không giống như vừa rồi thoa thuốc, hai bàn tay Cổ Lạc Nhi đều đặt trên lưng Đông Phong Túy.
Lực đạo hoàn toàn vừa phải.
Đông Phong Túy thỏa mãn hưởng thụ, bất tri bất giác lại ngủ thiếp đi.
Cổ Lạc Nhi xoa bóp một hồi, tự cảm thấy hẳn là không sai biệt lắm.



Chương 91: Hoàng đế lười nói dóc 2
Thả tay xuống, khẽ hỏi: "Hoàng thượng, bây giờ cảm thấy thế nào?"
Không nghe thấy tiếng trả lời, lại nhìn kỹ một lúc, Đông Phong Túy đã nhắm hai mắt lại, có vẻ như đang say sưa mộng đẹp.
Cổ Lạc Nhi không làm kinh động hắn, kéo y sam của hắn xuống, giúp hắn đắp kín chăn.
Ngẩng mắt nhìn, ngoài cửa sổ đã ló ra ánh nắng sớm.
Mấy chú họa mi dưới mái hiên lại bắt đầu hót vang.
Hóa ra đã đến thời gian bình thường nên thức dậy.
Cổ Lạc Nhi cân nhắc, Đông Phong Túy chẳng qua chỉ từ trên giường té xuống đất, trên mặt đất còn trải thảm, hẳn là không có chuyện gì lớn lắm.
Bây giờ lại ngủ say được như vậy.
Nếu quả thật bị thương đến thế kia, hắn còn có thể ngủ được sao?
Như vậy, sẽ không cần phải tìm ngự y đi, nàng phải đi tới Minh Châu Lâu.
Hôm nay Minh khai trương Châu lâu, là một ngày quan trọng nhất, không thể chậm trễ được.
Chỉ là, rốt cuộc vẫn có chút không yên lòng.
Lúc ăn qua bữa sáng, trước khi chuẩn bị xuất môn, Cổ Lạc Nhi hỏi Hỉ Thuận.
"Hỉ Thuận, lãnh sương cao bình thường một ngày thoa mấy lần mới tốt?"
Vẻ mặt Hỉ Thuận kinh ngạc, trong kinh ngạc lại hiện ra kinh hỉ.
Vui vẻ ra mặt hỏi: "Nương nương, Hoàng thượng ban cho người lãnh sương cao?"
Mấy tiểu thái giám tiểu cung nữ khác cũng đều tiến sát lên, muốn nghe câu trả lời của Cổ Lạc Nhi.
Mấy ngày nay bọn họ tiếp xúc rất nhiều với Cổ Lạc Nhi, Cổ Lạc Nhi vừa không kiêu ngạo, lại còn thường kể chuyện cười cho bọn họ nghe.
Bởi vậy, bọn họ ở trước mặt Cổ Lạc Nhi cũng rất tùy tiện.
Cổ Lạc Nhi kỳ quái hỏi: "Hoàng thượng tại sao phải ban cho ta? Ta đâu có bị thương."
Câu trả lời của nàng làm cho cả đám người không hiểu gì.
Lãnh sương cao cùng bị thương thì có quan hệ gì?
Hỉ Thuận gãi gãi đầu, nghi ngờ hỏi: "Nương nương, không phải người vừa mới hỏi, lãnh sương cao một ngày thoa mấy lần mới tốt sao?"
Mấy người khác không đợi được đoạt lấy lời Hỉ Thuận.
"Đúng rồi đúng rồi, chính người hỏi, chúng ta đều nghe thấy được."
"Nếu như hoàng thượng không ban nó cho người, người sao lại thoa nó đây?"
Cổ Lạc Nhi cũng không hiểu gì, thế nào là thế nào a?
Không hiểu ra sao nói: "Không phải ta dùng, là hoàng thượng dùng."
"Hoàng thượng dùng?"
Mọi người trăm miệng một lời hỏi, đều há to miệng, cằm đều cả kinh thiếu chút nữa rơi xuống.
Hoàng đế vĩ đại của bọn họ, lại dùng lãnh sương cao?
Một số người liền bắt đầu tưởng tượng đầy đầu.
Chả trách dáng vẻ hoàng thượng lại đẹp như vậy, làn da tốt như vậy, hóa ra là dùng mỹ phẩm dưỡng da a.
Nếu như chúng ta cũng dùng mỹ phẩm dưỡng da, làn da có phải sẽ khá hơn chút không?
Hỉ Thuận cùng mấy người hầu hạ Đông Phong Túy rửa mặt thay quần áo lại càng cảm thấy kỳ quái hơn.
Hoàng thượng chưa bao giờ dùng mấy thứ mỹ phẩm các loại, chẳng lẽ hoàng thượng đột nhiên trở nên thích đẹp rồi?
Nữ vi duyệt kỷ giả dung, hoàng thượng lại là vì ai mà làm đẹp a?
 (Nữ vi duyệt kỷ giả dung: người con gái làm đẹp vì người mình yêu)
Ánh mắt nhìn về phía Cổ Lạc Nhi che đậy một tầng ái muội cùng vui sướng.
Cổ Lạc Nhi hồn nhiên chưa phát giác ra, nặng nề mà gật đầu nói: "Đúng vậy a, hoàng thượng dùng. Cái ấy, hoàng thượng tối hôm qua không cẩn thận bị cái ấy, cái ấy giường đụng phải lưng, cho nên phải thoa lãnh sương cao chữa thương."
"Chữa thương?"
"Đụng đến lưng?"
Khẩu khí của mọi người vô cùng kinh ngạc.
Lời của Tiên phi nương nương đang nói sao lại kỳ quái như vậy a.
Lãnh sương cao còn có thể dùng để chữa thương? Bọn họ chưa từng nghe qua.
Hơn nữa, hoàng thượng đang yên ổn, làm sao lại bị đụng vào lưng?
Đụng vào còn chưa nói, lại còn đụng vào giường.
Lại liên tưởng đến lời Cổ Lạc Nhi lắp bắp, cùng với dáng vẻ thẹn thùng trên mặt, mọi người không hẹn mà cùng suy nghĩ vẩn vơ.
Hì hì, thì ra hoàng thượng cũng có lúc không mệt mỏi a.
À ừm, hơn phân nửa là cùng tiên phi nương nương, a, động tác kia quá kịch liệt rồi, cho nên đó, thân bất do kỷ mà đụng vào giường.
Còn có còn có, có phải là "Đụng" phải giường hay không cũng thật khó nói nha.
Cổ Lạc Nhi lúc này mới phát hiện biểu tình kỳ quái trên mặt bọn họ.
Hỏi: "Này, có vấn đề gì sao? Lãnh sương cao không phải là thần dược chữa thương sao?"
"Đương nhiên không phải rồi, lãnh sương cao là mỹ phẩm, Tê Hà quốc cống đưa tặng tới."
Cổ Lạc Nhi bụng đầy nghi hoặc, nói với mọi người: "Các ngươi chờ chút."
Vào phòng ngủ của Đông Phong Túy.
Đông Phong Túy còn đang ngủ, vẫn chưa tỉnh lại.
Cổ Lạc Nhi nhanh chân nhanh tay đi đến trước tủ, lén lút mở hộp ngọc nhỏ ở trên tủ cầm lãnh sương cao trong tay.
Sau đó lại nhanh tay nhanh chân đi ra.
Đông Phong Túy luôn luôn tỉnh giác lúc này lại không hề tỉnh lại.
Bởi vậy, căn bản không biết hết thảy phát sinh hiện tại.
Nếu như hắn biết, giờ phút này hắn nhất định sẽ ngăn cản Cổ Lạc Nhi cầm lãnh sương cao ra ngoài.
Sau, Đông Phong Túy hối tiếc không thôi, thề không bao giờ để cho Cổ Lạc Nhi xoa bóp nữa.
Được nàng xoa bóp quá thư thái, ngủ quá say.
Đây cũng không phải là chuyện tốt gì.
Cổ Lạc Nhi cầm lãnh sương cao đi ra, cầm nó bày ra trước mặt mọi người.
"Các ngươi nói mỹ phẩm, là lãnh sương cao này sao?"
Mọi người tiếp nhận lãnh sương cao trong tay nàng, truyền đến lẫn nhau, sau đó mồm năm miệng mười trả lời.
"Đúng vậy a đúng vậy a, chính là nó."
"Chính là lãnh sương cao này, nghe nói thoa nó, làn da sẽ rở nên rất đẹp."
"Vốn thái hậu để hoàng thượng ban tặng cho hậu phi, nhưng hoàng thượng ai cũng không thưởng, liền lưu lại."
"Nếu như hoàng thượng ban nó cho cho Tiên phi nương nương thì quá tốt rồi."
"Không phải sao, đã nói rõ hoàng thượng thật sự rất thích Tiên phi nương nương mà."
Cổ Lạc Nhi càng nghe càng hiểu ra, chỉ sợ nàng đã bị Đông Phong Túy lừa rồi.
Vì để xác định chân tướng, Cổ Lạc Nhi hỏi: "Nó trừ để dưỡng dã, còn có thể dùng chữa thương không?"
"Chưa nghe nói qua."
Lúc này mọi người đồng loạt lắc đầu, trăm miệng một lời trả lời.
"Xác định?"
"Xác định."
Mọi người lại nhất trí gật đầu, trăm miệng một lời trả lời.
Hỉ Thuận mắt sắc phát hiện Đông Phong Linh đứng ở cửa Tử Tiêu Cung, nói: "Nương nương, không tin người hỏi công chúa. Có lẽ nàng biết nhiều hơn chút."
Cổ Lạc Nhi đi đến trước mặt Đông Phong Linh, cầm hộp ngọc nhỏ đưa cho nàng xem, hỏi nàng tường tận.
Đông Phong Linh đem chuyện Tê Hà quốc đưa tặng lãnh sương cao, thái hậu lệnh Đông Phong Túy thưởng cho hậu phi từ đầu chí cuối nói cho Cổ Lạc Nhi.
Cổ Lạc Nhi lúc này trong lòng sáng như gương.
Được lắm, cái tên Đông Phong Túy đáng giận này, ăn đậu hũ của nàng không nói, còn dám lừa gạt nàng.
Hại nàng tối hôm qua phục thị hắn cả nửa đêm.
Vừa dìu hắn lên giường, vừa đấm bóp cho hắn, mệt chết đi được.
Đã nói mà, từ trên giường ngã xuống đất, hơn nữa trên mặt đất còn trải làm, làm sao té bị thương như vậy?
Cái tên đáng giận này, thật sự quá mức rồi.
Đông Phong Túy, ta sẽ không để yên cho ngươi.
Cổ Lạc Nhi lấy lại lãnh sương cao, nói với Đông Phong Linh: "Phong Linh, muội trước đợi một chút, chờ ta giải quyết vài chuyện nữa sẽ cùng muội đến Minh Châu lâu."



Chương 92: Hoàng đế lười nói dóc 3
Khi Đông Phong Túy tỉnh lại, theo thường lệ vừa lúc mặt trời lên cao.
Hắn còn chưa mở mắt, liền phát giác có gì không thích hợp.
Trong phòng có người.
Hơn nữa, không chỉ có một người.
Hành tẩu giang hồ dưỡng thành tính cảnh giác làm cho Đông Phong Túy vẫn nhắm hai mắt như cũ, dáng vẻ làm bộ như đang ngủ say.
Hắn cẩn thận nghe ngóng, trong phòng có tiếng hít thở của hai người.
Hô hấp rất nặng nề, hiển nhiên là nam tử, hơn nữa, hiển nhiên là nam tử không biết võ công.
Kỳ quái, là ai ở trong phòng hắn?
Đông Phong Túy lấy tư thế trước sau như một lười biếng của hắn, tính toán rời giường.
Thân thể vừa giật giật, lại nghe thấy thanh âm của Hỉ Thuận.
"Hoàng thượng, coi chừng, ngài không thể cử động."
Đông Phong Túy nghi hoặc hỏi: "Làm sao vậy?"
Lúc này hắn đã thấy rõ, đứng ở trong phòng chính là hai tiểu thái giám bình thường phục thị hắn.
Hỉ Thuận đáp: "Hoàng thượng, Tiên phi nương nương đã giao qua, sau lưng ngài đang trọng thương, không thể di chuyển."
Đông Phong Túy trong lòng xao động qua một tầng ấm áp.
Nha đầu kia, còn rất quan tâm của hắn chứ sao.
Đương nhiên, cũng có một chút áy náy, hắn lừa gạt Cổ Lạc Nhi thiện lương, chỉ để bản thân hưởng thụ.
Đáng tiếc, ấm áp cùng áy náy của hắn rất nhanh liền không còn nữa.
Đông Phong Túy hai cánh tay chống lên, định đứng dậy.
Lúc này, hắn mới phát hiện, hắn thế nhưng lại thẳng tuốt duy trì tư thế mặt hướng xuống ghé bên giường mà ngủ.
Bộ dáng này quá bất nhã.
Không ngờ, hắn còn chưa đứng dậy, Hỉ Thuận đã hấp tấp chạy đến, cuống cuồng ngăn cản hắn.
"Hoàng thượng, Tiên phi nương nương đã đặc biệt căn dặn, ngài không thể cử động. Hoàng thượng xin thứ tội, nô tài mạo phạm Long thể Hoàng thượng."
Dứt lời áp chế đầu vai Đông Phong Túy.
Tiểu thái giám khác cũng áp chế chân hắn.
Đông Phong Túy vừa sợ vừa giận.
"Nô tài lớn mật, còn không mau buông tay."
Hỉ Thuận "Phịch" quỳ xuống.
"Hoàng thượng, nô tài biết làm như vậy tội chết, nhưng là vì Long thể hoàng thượng an khang, nô tài chỉ có thể làm như vậy."
Trong thanh âm hàm ẩn tiếng nức nở.
Đông Phong Túy nghi hoặc hỏi: "Tiên phi nương nương nói như thế nào?"
Hỉ Thuận đáp: "Tiên phi nương nương nói, hoàng thượng tối qua bị thương phía sau lưng, đau đớn vô cùng. Bởi vậy, nàng tuân theo mệnh lệnh của hoàng thượng để hoàng thượng dùng thánh dược trị thương. Nhưng dược này sau khi dùng qua không thể di chuyển, nếu không thương thế sẽ nặng thêm."
Đông Phong Túy bắt đầu hoài nghi, Cổ Lạc Nhi phải chăng đã biết chân tướng, cố ý chỉnh hắn.
Ai đã nghe qua, thoa thuốc trị thương thì không thể di chuyển?
Cũng đâu phải tổn thương xương cốt.
Hỏi Hỉ Thuận: "Tiên phi nương nương nói nàng để trẫm dùng thuốc trị thương nào?"
"Lãnh sương cao."
"Lãnh sương cao?"
Đông Phong Túy nghẹn ngào hỏi lại, thanh âm nâng thêm vài độ.
Cổ Lạc Nhi không biết lãnh sương cao là thứ gì, chẳng lẽ bọn Hỉ Thuận cũng không biết?
Điều này sao có thể?
Không thể tưởng tượng nổi nhìn ánh mắt Hỉ Thuận hàm chứa nhiệt lệ, hỏi lại hắn: "Hỉ Thuận, ngươi cũng đã biết lãnh sương cao là gì?"
Hỉ Thuận thành thành thật thật trả lời.
"Thoạt đầu, nô tài cho rằng đó là mỹ phẩm dưỡng da. Sau khi nghe xong Tiên phi nương nương giải thích, nô tài mới biết được, thì ra nó lại là một loại thánh phẩm trị thương."
Đông Phong Túy càng nghe càng kinh hãi, Cổ Lạc Nhi lại nhắc đến lãnh sương cao với bọn Hỉ Thuận.
Tối qua nàng rõ ràng hoàn toàn không hề biết đến lãnh sương cao.
Mà nghe khẩu khí của Hỉ Thuận, nàng lại dường như có vẻ biết lãnh sương cao như lòng bàn tay.
"Sao lại là thánh phẩm trị thương?" Đông Phong Túy truy vấn.
Hỉ Thuận kỳ quái hỏi lại: "Hoàng thượng, ngài không biết sao? Tiên phi nói, là ngài nói cho nàng biết, đây là một loại thánh dược trị thương."
Đông Phong Týy lại triệt tiêu hoài nghi ban đầu với Cổ Lạc Nhi.
Đúng vậy, tối hôm qua hắn có nói qua lời này.
Mục đích chính là muốn để Cổ Lạc Nhi đừng đi tìm ngự y.
Nhân tiện nữa, khiến cho nàng áy náy lo lắng một phen, phục thị chăm sóc hắn.
"Ừ."
Đông Phong Túy qua loa trả lời.
Hỉ Thuận thở phào một cái.
"Hoàng thượng, cho nên, ngài không thể cử động. Tiên phi nương nương nói, ngài không lớn, ừm, có thể sẽ di chuyển, cho nên mới phái nô tài vào đây phục thị ngài."
Đông Phong Túy thầm nghĩ, phục thì cái gì, là giám thị thì có.
Trong miệng hỏi: "Trẫm không lớn cái gì?"
Hỉ Thuận lanh lẹ miệng, không cách nào che giấu, đành phải nhỏ giọng nói ra nguyên lời của Cổ Lạc Nhi.
"Tiên phi nương nương nói, ngài không lớn, a, không lớn nghe lời, nhất định sẽ loạn động."
Đông Phong Túy thấy hắn sợ tới mức không nhẹ, hòa ngôn duyệt sắc trấn an.
"Như vậy a. Thương thế của trẫm đã không có gì đáng ngại, có thể đứng dậy rồi."
Hỉ Thuận nào dám buông tay, một mực đè lại Đông Phong Túy.
"Hoàng thượng, Tiên phi nương nương sớm đoán được ngài sẽ nói như vậy. Cho nên đặc biệt phân phó nô tài, vô luận như thế nào cũng phải ngăn ngài lại. Nàng nói, hiệu quả trị liệu của lãnh sương cao mặc dù tốt, nhưng có một khuyết điểm lớn nhất, chính là sau khi thoa lên không thể loạn động."
Nghi vấn của Đông Phong Túy vừa tiêu xuống lại tăng trở lại.
Tối qua hắn lừa gạt Cổ Lạc Nhi nói lãnh sương cao là thánh dược trị thương không sai, nhưng chưa từng nói qua không thể cử động các loại a.
Tận tường gặng hỏi Hỉ Thuận, sáng nay Cổ Lạc Nhi đã cùng bọn hắn nói những gì.
Hỉ Thuận không nghi ngờ gì, thành thành thật thật trả lời.
Ban đầu hắn cũng rất kinh ngạc, tựa tín phi tín, tuyệt đối thật không ngờ lãnh sương cao còn có diệu dụng như này.
Nhưng khi hắn cùng tiểu thái giám khác tiến vào phòng ngủ, nhìn thấy Đông Phong Túy ghé vào bên giường ngủ thì hắn liền tin.
Bởi vì, bình thường, hoàng thượng ngủ cho tới bây giờ đều nằm.
Chưa bao giờ nằm úp sấp?
Đông Phong Túy trong lòng sáng như tuyết.
Thì ra, nha đầu kia đã biết chân tướng, đặc biệt muốn chỉnh hắn.
Muốn để cho hắn ngoan ngoãn nằm lỳ trên giường, khiến cho hắn khó chịu.
Nàng cho rằng, phái hai nô tài là có thể làm gì được hắn sao?
Cổ Lạc Nhi a Cổ Lạc Nhi, ngươi cũng quá khờ dại rồi, quá coi thường trẫm.
Đáng tiếc, hắn lại đoán sai .
Cổ Lạc Nhi không hề xem thường hắn, tuyệt đối không.
Bởi vì, đang lúc Đông Phong Túy nghĩ mặc kệ hai tiểu thái giám bọn Hỉ Thuận khuyên can, kiên trì muốn rời giường, ngoài cửa truyền đến cao giọng thông báo của An Thụy.
"Thái hậu giá lâm ——"
Dư âm còn đang vang vọng trong không trung, vẻ mặt sợ hãi của thái hậu đã vọt tiến vào.
Đầu của Đông Phong Túy "Ong" một tiếng lớn.
Mẫu hậu nếu tin sàm ngôn của Cổ Lạc Nhi, vào đây gây rối, hắn hôm nay thật đúng là ăn đủ khó khăn.
Thái hậu xông vào phòng, nhìn thấy Đông Phong Túy đang bị hai tiểu thái giám đè lại, chật vật nhoài người trên giường, không lên tiếng mà nghẹn lại.
Không, phải là không lên tiếng trước khi gào khóc.
Không lên tiếng trước khi đấm ngực.
Còn có, không lên tiếng trước khi dậm chân.
"Hoàng nhi a, "
Thái hậu sau một hồi đấm ngực dậm chân vừa rơi lệ vừa đau lòng hô hoán.
"Nhanh, nhanh nằm sấp xuống. Không được phép đứng dậy."
Đông Phong Túy nhức đầu nói: "Mẫu hậu, con không có việc gì rồi, thật sự, không tin người nhìn thử xem."
Thái hậu sợ tới mức vội vàng kéo Hỉ Thuận ra, tự mình đè hắn lại.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .